Vùng đất đỏ bazan giữ trong lòng sáu danh thắng nguyên sinh chưa bị thương mại hóa — rừng nguyên sinh 25.602 ha, thác đổ trắng xóa giữa trưa hè và mặt hồ 100 ha lặng im trong rừng cao su bất tận. Đây còn là nơi cồng chiêng S’tiêng vang lên dưới mái nhà dài, canh thụt nấu trong ống tre tỏa khói giữa sóc bản, và những giai điệu kèn sừng trâu mà chỉ còn vài người biết thổi.
Sáu điểm đến hoang sơ này trải rộng trên địa bàn Bình Phước cũ — nay thuộc tỉnh Đồng Nai sau khi hai tỉnh sáp nhập theo Nghị quyết số 202/2025/QH15, hiệu lực từ ngày 1/7/2025 — phân bố tại huyện Đồng Phú, huyện Bù Đăng, huyện Bù Gia Mập và thị xã Phước Long, cách TP.HCM từ 120 đến 200 km. Hành trình kết hợp sáu điểm này mang đến ba lớp trải nghiệm khác biệt: trekking và sinh thái rừng; văn hóa bản địa S’tiêng và M’nông; ẩm thực núi rừng độc bản không tìm thấy ở nơi nào khác. Thời điểm lý tưởng nhất là mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau, khi đường đất đỏ khô ráo, trời mát và rừng cao su bắt đầu mùa thay lá rực rỡ.
Hồ Suối Lam — mặt nước 100 ha lặng im giữa rừng cao su huyện Đồng Phú
Ít ai hình dung được rằng cách trung tâm thị xã Đồng Xoài chỉ 10 km lại tồn tại một mặt hồ rộng 100 ha, sâu 4 m, phẳng lặng đến mức phản chiếu nguyên vẹn từng hàng cao su chạy thẳng tắp đến tận chân trời.

Hồ Suối Lam nằm trên địa bàn xã Thuận Lợi, huyện Đồng Phú. Không có bến thuyền ồn ào, không có loa phát nhạc. Chỉ có tiếng mái chèo khua nhẹ và bóng cây in xuống mặt nước buổi sớm.
Du khách đến đây để bơi thuyền, câu cá, cắm trại dưới tán cây ven hồ hoặc thử cảm giác trượt nước theo dốc đổ xuống lòng hồ. Dưới mặt nước là nơi cư trú của cá mè, cá chép, cá lóc, cá trắm — nguồn thu hút thường xuyên cho những tay câu muốn ngồi im một ngày dài giữa thiên nhiên. Từ TP.HCM, di chuyển theo hướng cầu Bình Triệu lên quốc lộ 13 hoặc dọc xa lộ Hà Nội qua Bình Dương, tổng hành trình khoảng 120 km.
Vườn quốc gia Bù Gia Mập — 25.602 ha rừng nguyên sinh còn sót lại
Đây là cánh rừng nguyên sinh lớn nhất còn sót lại trên địa bàn Bình Phước cũ. Nói “còn sót lại” không phải ngoa — xung quanh, rừng đã lùi dần nhường chỗ cho nương rẫy và vườn điều. Nhưng 25.602 ha của Vườn quốc gia Bù Gia Mập vẫn còn nguyên vẹn.

Vườn tọa lạc tại xã Phú Nghĩa, huyện Bù Gia Mập, đỉnh cao nhất chạm khoảng 738 m. Hệ thực vật ghi nhận 1.117 loài, trong đó có cẩm lai, gõ đỏ, trắc, giáng hương, pơ mu — những tên gỗ quý người ta chỉ còn nghe trong sách. Về động vật: 104 loài thú bao gồm voọc chà vá chân đen và mang lớn; 246 loài chim; 63 loài bò sát và lưỡng cư; 273 loài côn trùng.
Vườn đóng vai trò vùng đệm chuyển tiếp từ cao nguyên Tây Nguyên xuống đồng bằng Nam Bộ — điều này lý giải tại sao hệ sinh thái nơi đây mang đặc tính lai ghép của cả hai vùng địa lý khác biệt. Muốn vào rừng phải đăng ký trước với Ban quản lý và có hướng dẫn viên được cấp phép đi kèm — không được tự ý vào khu bảo tồn. Từ TP.HCM đến đây khoảng 200 km, tương đương 5–6 tiếng di chuyển.
Núi Bà Rá và Hồ Thác Mơ — 1.767 bậc lên đỉnh núi cao thứ ba Nam Bộ
Ngọn núi cao gần 732 m, diện tích hơn 300.000 m², Núi Bà Rá là đỉnh cao thứ ba toàn khu vực Nam Bộ. Muốn lên đỉnh, du khách bắt đầu từ chân đồi Bằng Lăng và đặt chân qua đúng 1.767 bậc tam cấp, đi xuyên qua rừng lồ ô, bằng lăng, sao, dầu lông phủ kín hai bên.

Ở độ cao đó, mây thường chảy dưới chân người.
Bên dưới là Hồ Thác Mơ trải rộng khoảng 12.000 ha như tấm gương khổng lồ — giữa hồ có nhiều hòn đảo nhỏ, toàn bộ lưu lượng nước cấp nguồn cho nhà máy thủy điện Thác Mơ. Ngay dưới chân núi là Miếu Bà Rá (Linh Sơn Miếu) — cái nôi tín ngưỡng thờ Mẫu của vùng Phước Long, thu hút đông đảo khách hành hương kết hợp leo núi và du lịch tâm linh trong cùng một hành trình.

Quần thể Núi Bà Rá và Hồ Thác Mơ thuộc địa phận phường Phước Long, cách TP.HCM 180 km theo quốc lộ 14.
Trảng cỏ Bù Lạch và Thác Voi — 500 ha đồng cỏ giấu thác nước 14 m
Trong tiếng M’nông, “lạch” có nghĩa là trảng, “bàu” là hồ nước. Gọi thế là đúng — khu phức hợp tự nhiên Trảng cỏ Bù Lạch rộng 500 ha ôm trong lòng gần 20 trảng cỏ lớn nhỏ, thảm thực vật chủ yếu là cỏ kim và cỏ chỉ, trung tâm là một hồ nước tự nhiên trong vắt quanh năm nhận nguồn từ những cánh rừng đổ về.

Nằm sát bên là Thác Voi — rộng 13 m, cao 14 m, đổ theo góc dốc gần 90 độ xuống vách đá hai bên um tùm cây cối. Tên gọi bắt nguồn từ truyền thuyết đàn voi từng đi ngang khu vực này; nhìn từ trên cao, những tảng đá xếp chồng dưới chân thác gợi hình một con voi đang nằm. Năm 2017, Thác Voi được công nhận là di tích cấp tỉnh.

Cả hai địa danh cùng nằm trên địa bàn xã Thọ Sơn, huyện Bù Đăng, cách trung tâm thị xã Đồng Xoài khoảng 70 km. Từ đường lớn vào đến trảng cỏ cần vượt khoảng 20 km đường dốc và nhiều đá — chỉ phù hợp xe máy số hoặc xe bán tải.
Thác Đắk Mai — dải lụa trắng 20 m ẩn sau con đường đất đỏ huyện Bù Gia Mập
Nếu Thác Voi đã có biển hiệu và bậc thang, Thác Đắk Mai là phần còn lại của bản đồ.
Thác đổ từ độ cao khoảng 20 m, trắng như dải lụa giữa bốn bề rừng xanh thẳm. Không khí quanh thác mát rượi, hệ thống cây rừng tán lớn che kín ánh nắng, lý tưởng để cắm trại dài ngày hoặc picnic buổi trưa giữa tiếng nước đổ không dứt. Đường vào Thác Đắk Mai khá khó — bắt buộc dùng xe số hoặc xe bán tải mới chinh phục được địa hình.

Thác nằm tại xã Đăk Ơ, huyện Bù Gia Mập — cùng huyện với Vườn quốc gia Bù Gia Mập. Hai điểm này hoàn toàn có thể kết hợp trong một chuyến đi, rút ngắn thời gian di chuyển và tăng chiều sâu trải nghiệm cho những ai đã lặn lội đến tận đây.
Văn hóa S’tiêng và M’nông — cồng chiêng, kèn sừng trâu và sóc Bom Bo
Thiên nhiên Bình Phước đẹp. Nhưng chuyến đi sẽ thiếu một tầng sâu nếu không dừng lại ở xã Bom Bo, huyện Bù Đăng — nơi Khu bảo tồn văn hóa dân tộc S’tiêng sóc Bom Bo trải rộng 113 ha, được thiết kế mô phỏng mái nhà dài truyền thống của người S’tiêng.
Khách đến đây tự tay giã gạo bằng chày đôi — tái hiện giai đoạn “toàn sóc Bom Bo giã gạo nuôi quân” trong kháng chiến. Khu bảo tồn trưng bày bộ đàn đá khổng lồ nặng 20 tấn gồm 20 thanh đá và bộ cồng chiêng lớn nhất Việt Nam.
Cồng chiêng và kèn sừng trâu là hai “gia bảo” linh thiêng nhất của người S’tiêng. Bộ kèn sừng trâu gồm 6 chiếc, phần lưỡi gà làm từ tre gai lâu năm, ghép bằng sáp ong đất rừng pha phụ chất tự nhiên. Kỹ thuật diễn xướng độc đáo: người biểu diễn vừa tay đánh chiêng, vừa miệng thổi kèn sừng trâu đeo trên đầu — một người, hai nhạc cụ, cùng lúc. Nghệ nhân Điểu Hoi tại xã Bù Gia Mập là một trong số ít người bản địa còn giữ được kỹ thuật chế tác kèn sừng trâu cổ truyền này.
Gặp được ông không dễ. Nhưng nếu gặp được, đó là khoảnh khắc hiếm có — nghe tiếng kèn cất lên trong im lặng của rừng chiều, người ta mới hiểu vì sao hai nhạc cụ này được đồng bào coi như vật thiêng không thể rời.
Ẩm thực rừng núi — 10 món từ bếp S’tiêng và M’nông không tìm thấy ở nơi nào khác
Ăn uống ở đây là một hành trình riêng. Không phải thực đơn nhà hàng. Là mâm cơm đặt trên chiếc chiếu giữa rừng, mùi khói còn vương lên từ ống tre vừa lấy ra khỏi bếp củi.
Món chủ đạo là canh thụt — nấu trong ống tre lồ ô dài 40–60 cm, nhồi lá nhíp, củ nén, ớt tươi cùng thịt hoặc cá trê nướng, dùng que tre “thụt” cho nát đều nguyên liệu, giá từ 50.000–70.000 đồng/phần. Lá nhíp màu đỏ phớt hồng khi non, vị béo ngọt nhẹ và bùi, thường xuất hiện trong canh, xào tỏi hoặc nấu cùng thịt trâu, giá khoảng 90.000 đồng/kg. Cơm lam gạo nếp trộn đậu xanh hoặc đậu đen, nướng trong ống tre từ 20.000–30.000 đồng/ống.
Heo thả rông nuôi tự nhiên trong rừng, ăn rau củ nên thịt săn chắc và thơm, nướng xém cạnh trên than hồng, 250.000–350.000 đồng/mẹt. Đọt mây nướng — phần non trên ngọn cây mây — khi chín có mùi thơm ngầy ngậy, vị đắng nhẹ hòa vị ngọt bùi, 150.000 đồng/kg. Gỏi trái điều trộn tôm, thịt luộc, rau thơm và nước mắm chua cay, 100.000 đồng/phần.
Những ai muốn thử sâu hơn: mắm bò hóc làm từ cá nước ngọt hoặc thịt trâu để trên gác bếp 1–2 năm mới dùng; thịt muối từ thịt heo rừng xắt lát mỏng ướp muối cuộn tròn phơi sương 10–15 ngày; ve sữa chiên giòn rụm ăn kèm nước mắm tỏi ớt, 500.000 đồng/kg; hạt điều rang muối với lớp vỏ lụa nguyên vẹn giòn tan, 280.000–500.000 đồng/kg; và rượu cần Bình Phước — hậu vị ngọt dịu sau lớp đắng đầu tiên, 330.000 đồng/4 lít.
Thời điểm đẹp nhất, lịch trình gợi ý và kinh nghiệm di chuyển cho từng điểm
Mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau là khung thời gian lý tưởng: đường đất đỏ bazan không lầy, vách đá không trơn, vắt trong rừng thưa hơn, nhiệt độ dao động 25–30°C. Hai khung thời gian đặc biệt đáng lên kế hoạch riêng. Tháng 12 âm lịch, rừng cao su thay lá đồng loạt — tán chuyển từ xanh sang vàng, cam, đỏ, tạo nên mùa thu riêng của vùng đất đỏ Nam Bộ, kéo dài từ cuối tháng 11 đến tháng 2 năm sau. Từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 3, hoa cà phê nở trắng khắp vùng và các loài trái cây dại như chôm chôm rừng, dâu da, sấu bắt đầu chín rộ trong rừng.
Mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 10 — thác đổ mạnh và đẹp hơn, nhưng đường sình lầy, suối dâng cao, vắt và đỉa hoạt động mạnh. Chỉ nên đi nếu có kinh nghiệm trekking và chuẩn bị đầy đủ.
Về lịch trình: với 2 ngày 1 đêm, có thể kết hợp Hồ Suối Lam với Trảng cỏ Bù Lạch và Thác Voi (cùng tuyến huyện Đồng Phú – Bù Đăng). Với 3 ngày 2 đêm, mở rộng thêm Vườn quốc gia Bù Gia Mập và Thác Đắk Mai (huyện Bù Gia Mập). Quần thể Núi Bà Rá và Hồ Thác Mơ (phường Phước Long, cách TP.HCM 180 km) có thể tách thành chuyến riêng hoặc ghép vào ngày cuối lộ trình dài.
Về phương tiện: Hồ Suối Lam, Hồ Thác Mơ và Núi Bà Rá đường vào tương đối thuận tiện, phù hợp xe máy tay ga hoặc ô tô. Trảng cỏ Bù Lạch, Thác Voi và Thác Đắk Mai bắt buộc dùng xe máy số hoặc xe bán tải — địa hình dốc và nhiều đá. Vườn quốc gia Bù Gia Mập yêu cầu đăng ký trước với Ban quản lý và phải có hướng dẫn viên được cấp phép đi kèm.
Bình Phước không dành cho người muốn nghỉ dưỡng tiện nghi. Nó dành cho những người muốn đi xa hơn một chút — xa khỏi điện thoại, xa khỏi đường nhựa phẳng lì — để tìm lại cảm giác nhỏ bé và ngạc nhiên trước một vạt rừng mà con người chưa kịp đặt tên lên bản đồ du lịch.
FAQ — Câu hỏi thường gặp khi khám phá 6 điểm hoang sơ Bình Phước
1. Đi từ TP.HCM đến các điểm hoang sơ ở Bình Phước mất bao lâu?
Khoảng cách tham khảo từ TP.HCM: Hồ Suối Lam (xã Thuận Lợi, huyện Đồng Phú) khoảng 120 km; Núi Bà Rá và Hồ Thác Mơ (phường Phước Long) khoảng 180 km theo quốc lộ 14; Trảng cỏ Bù Lạch và Thác Voi (xã Thọ Sơn, huyện Bù Đăng) cách trung tâm thị xã Đồng Xoài khoảng 70 km; Vườn quốc gia Bù Gia Mập và Thác Đắk Mai (huyện Bù Gia Mập) xa nhất — khoảng 200 km, tương đương 5–6 tiếng di chuyển. Nên bố trí ít nhất 2 ngày 1 đêm cho hành trình kết hợp nhiều điểm.
2. Cần chuẩn bị gì khi trekking ở Vườn quốc gia Bù Gia Mập?
Bắt buộc đăng ký trước với Ban quản lý Vườn quốc gia Bù Gia Mập và phải có hướng dẫn viên được cấp phép đi kèm — không được tự ý vào khu bảo tồn. Chuẩn bị: giày trekking đế bám, quần áo dài che vắt và côn trùng, thuốc chống muỗi, nước uống đủ cho cả ngày, thức ăn khô. Mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4 là thời điểm phù hợp nhất để trekking.
3. Thời điểm nào đẹp nhất để ngắm rừng cao su thay lá ở Bình Phước?
Tháng 12 âm lịch là đỉnh điểm — lá rụng đồng loạt và chuyển màu đều nhất từ xanh sang vàng, cam, đỏ, tạo khung cảnh hiếm có ở Nam Bộ. Giai đoạn này kéo dài từ cuối tháng 11 đến tháng 2 năm sau. Từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 3, hoa cà phê nở trắng và trái cây dại trong rừng như chôm chôm rừng, dâu da, sấu bắt đầu chín rộ — lý do thứ hai để chọn đúng khung thời gian này.
4. Đường vào Trảng cỏ Bù Lạch và Thác Đắk Mai có khó không?
Khá khó và cần chuẩn bị kỹ. Từ đường lớn vào Trảng cỏ Bù Lạch cần vượt khoảng 20 km đường dốc và nhiều đá — bắt buộc dùng xe máy số hoặc xe bán tải, không phù hợp xe tay ga. Thác Đắk Mai tại xã Đăk Ơ, huyện Bù Gia Mập có địa hình tương tự. Nên đi theo nhóm và có người địa phương dẫn đường lần đầu.
5. Muốn trải nghiệm văn hóa S’tiêng thì đến đâu và gặp ai?
Khu bảo tồn văn hóa dân tộc S’tiêng sóc Bom Bo tại xã Bom Bo, huyện Bù Đăng là điểm phù hợp nhất: tham quan nhà dài truyền thống, giã gạo bằng chày đôi, xem bộ đàn đá 20 tấn gồm 20 thanh đá và bộ cồng chiêng lớn nhất Việt Nam. Nếu muốn tìm hiểu kỹ thuật chế tác kèn sừng trâu cổ truyền — nhạc cụ làm từ sừng trâu hơ lửa, lưỡi gà bằng tre gai lâu năm ghép bằng sáp ong đất rừng — có thể liên hệ địa phương để gặp nghệ nhân Điểu Hoi tại xã Bù Gia Mập, một trong số ít người bản địa còn giữ được nghề này.
Thiện Tâm
