70 tuổi vẫn lên Hà Nội làm giúp việc để tự lo tuổi già

Bà Mai, 70 tuổi, rời quê lên Hà Nội làm giúp việc gần 10 năm, có thu nhập 9-10 triệu đồng/tháng và vẫn từ chối để các con phải chu cấp.

Mỗi ngày, bà Mai đi bộ khoảng 2km ra chợ mua thực phẩm, sau đó trở về nấu ăn, dọn dẹp và chăm em bé 3 tuổi cho gia đình chủ nhà tại một chung cư ở Hà Nội. Quyết định đi làm bắt đầu sau khi ruộng đất bị thu hồi làm đường, trong khi chồng đã mất hơn 20 năm và hai con trai đều có gia đình riêng.

Bà Mai cho biết trước đây nguồn sống chính của gia đình là trồng rau, nuôi gà, nhưng sau khi diện tích ruộng bị thu hồi, thu nhập không còn đủ trang trải. Thấy nhiều phụ nữ trong xóm lên Hà Nội làm giúp việc với mức lương 5-6 triệu đồng mỗi tháng, bà bàn với con trai cả rồi quyết định tìm việc ở thành phố.

Công việc đầu tiên của bà là trông trẻ cho một gia đình cùng quê với mức lương 5 triệu đồng/tháng. Có thời gian bà trở về quê chăm con dâu ở cữ, nhưng khi cháu đến tuổi đi mẫu giáo, bà lại lên Hà Nội làm việc thay vì ở nhà trông cháu.

Hiện bà làm giúp việc toàn thời gian với mức lương khoảng 8 triệu đồng/tháng. Ngoài ra, bà tranh thủ nhận dọn nhà theo giờ cho một số hộ trong chung cư nên tổng thu nhập đạt khoảng 9-10 triệu đồng mỗi tháng.

Một phần tiền kiếm được bà dành mua vàng để phòng thân, phần khác gửi về cho các cháu mua sữa, sách vở. Các con nhiều lần đề nghị đón mẹ về phụng dưỡng nhưng bà vẫn lựa chọn tiếp tục đi làm.

“Tôi còn khỏe nên đi làm cho khuây khỏa. Ngồi không ở nhà mới thấy sốt ruột, lại phiền con cháu”, bà Mai chia sẻ.

Chọn đi làm để chủ động tuổi già

Với bà Mai, việc tiếp tục lao động không chỉ giúp có thêm thu nhập mà còn khiến cuộc sống hằng ngày bớt trống trải. Hai người con trai đều đã lập gia đình, con trai làm lái xe, con dâu làm công nhân nên bà không muốn các con phải gánh thêm khoản chi phí dành cho mình.

Bà cũng cho rằng sống và làm việc xa nhà giúp các thành viên trong gia đình giữ được sự thoải mái. Hai con dâu đều là người tỉnh khác và cách bà hơn 30 tuổi nên đôi lúc có khác biệt trong quan điểm chăm sóc con cái.

“Tôi đi làm để các con tự quyết định cuộc sống và cách chăm sóc con cái. Vài tháng tôi về thăm nhà một lần, tình cảm giữa mọi người cũng thoải mái hơn”, bà nói.

Câu chuyện của bà Mai cũng cho thấy một lựa chọn khác của người đã qua tuổi nghỉ hưu: tiếp tục làm việc để tự tích lũy thay vì hoàn toàn dựa vào con cái. Theo lộ trình Bộ luật Lao động 2019 và Nghị định 135/2020, năm 2026 tuổi nghỉ hưu trong điều kiện bình thường là 61 tuổi 6 tháng với nam và 57 tuổi với nữ.

Ở tuổi 70, bà Mai vẫn duy trì công việc từ sáng đến tối, dành một phần thu nhập cho bản thân và một phần cho các cháu. Với bà, còn sức khỏe thì còn làm việc cũng là một cách giữ nhịp sống, giảm sự phụ thuộc và để các con được chủ động cuộc sống riêng.

Thiện Tâm (tổng hợp)