Reuters tiết lộ một cơ chế bí mật giúp Iran giữ doanh thu bán dầu tại Trung Quốc, sau đó dùng dòng tiền này để mua dược phẩm, phương tiện, thiết bị viễn thông và cả khí tài quân sự, với quy mô ước tính khoảng 2,5 tỷ USD trong một năm qua. Với Đồng Nai, địa phương có nền kinh tế công nghiệp mở, nhiều doanh nghiệp FDI và hoạt động xuất nhập khẩu lớn, diễn biến này cần được theo dõi vì có thể làm gia tăng rủi ro trừng phạt, biến động giá dầu, chi phí logistics và sự dịch chuyển trong chuỗi cung ứng toàn cầu.
Kịch bản cho thấy dù Mỹ siết phong tỏa hàng hải và trừng phạt hoạt động xuất khẩu dầu của Iran, Tehran vẫn tìm cách duy trì dòng tiền thông qua cơ chế đổi dầu lấy hàng với Trung Quốc. Cơ chế này được cho là giúp Iran dùng doanh thu bán dầu để mua hàng hóa từ doanh nghiệp Trung Quốc, trong khi các bên tham gia giảm nguy cơ bị phát hiện hoặc bị trừng phạt trực tiếp. Cùng lúc, lực lượng Houthi kiểm soát cảng Mocha gần eo biển Bab el Mandeb, còn dòng tàu dầu qua Hormuz sụt giảm mạnh, khiến hai điểm nghẽn năng lượng cùng lúc chịu sức ép.
Từ góc nhìn Đồng Nai, đây không chỉ là câu chuyện địa chính trị xa xôi. Khi Hormuz và Bab el Mandeb bất ổn, giá dầu, phí bảo hiểm hàng hải, cước vận tải và thời gian giao nhận có thể tăng, tác động đến doanh nghiệp trong các khu công nghiệp, chi phí nguyên liệu và đơn hàng xuất khẩu. Ngoài ra, nếu Mỹ mở rộng trừng phạt vào các tổ chức tài chính hoặc doanh nghiệp liên quan đến giao dịch Iran – Trung Quốc, chuỗi thanh toán, thương mại và nguồn cung hàng hóa trung gian của khu vực có thể bị ảnh hưởng, buộc doanh nghiệp Đồng Nai phải chú ý hơn đến minh bạch xuất xứ, đối tác giao dịch và quản trị rủi ro chuỗi cung ứng.
Bích Khanh